[ NGẮM ] TÁCH CACAO 10 NĂM KÍ ỨC | KYOMI NGUYỄN’S BLOG

Chiều thứ 4, tôi hoàn thành công việc rồi tắt máy tính, sẵn sàng cho ngày nghỉ “cuối tuần”. Đúng, bạn không đọc nhầm đâu! Thứ 5 là ngày tôi được nghỉ trong cả tuần nên mặc định thứ 4 với tôi là “thứ 7”. Mà thứ 7 máu chảy về đâu nhỉ? Là về tim đấy! Dạo phố thôi nào, trời dạo này mát hơn rồi!

Sau khi lang thang đi ăn vài món yêu thích, tôi ghé qua quán cafe cũ. Mặc dù đi qua đây rất nhiều lần, nhưng chỉ thỉnh thoảng khi có hứng tôi mới ngồi lại. Với tôi, địa điểm này đã có rất nhiều kỉ niệm, nhưng quán thì được tu sửa mấy lần rồi. Chất “nghệ” xưa không còn nữa. Tôi đã ngơ ngác giữa những cái quen quen mà rất xa lạ ấy.

Ngày xưa, ở đây ghi dấu một chuyện tình… đẹp lắm mà cũng buồn lắm… giống như những bức tranh treo dọc hai bên tường quán vậy.

Ngày nay, hai hàng tranh vẫn còn đấy nhưng quán khang trang hơn rồi, vị cacao cũng không còn đậm đà nữa. Tôi ngồi hàng ghế dài ngoài hiên ngóng ra vỉa hè, thả mình theo làn gió mát rượi lúc chiều tối và nhấp một ngụm kí ức. Dòng cacao lạnh buốt xuyên qua lớp kem trứng đánh bông lên trên miệng cốc và để lại ở vị giác của tôi một nỗi thất vọng lớn. Có lẽ tôi hẫng hụt là bởi vì trong trí nhớ, hương vị ngon hơn nhiều, đậm đà bao nhiêu, thì nay chợt nhận ra thời gian đã làm nhòa đi tất cả…

Ừ, nhạt rồi cô gái ạ… câu chuyện xưa cũ, vị cacao quen,… 10 năm trôi qua, “ai cũng quên rồi, em còn nhớ để làm gì?!!”

[ NGẮM ] HOA SEN MÙA HẠ | KYOMI NGUYỄN’S BLOG

Tháng sáu, sen nở đầy ao. Đứng ngắm cảnh một lúc, tôi bắt gặp thuyền về, mang theo cả sắc màu rực rỡ của đất trời mùa hạ. Người đàn ông chất phác với tình yêu mộc mạc dành cho cánh hoa đã mang đến cho không gian dư vị thanh mát, ngọt ngào từ những mẩu chuyện về đầm sen bao lâu nay ông gắn bó.